Ở thành phố Kyoto, nơi vùng ngoại ô nọ. Nơi đây, có một cặp vợ chồng mới cưới được hai năm nhưng mà chưa có con. Đôi vợ chồng son mở cửa hàng quán ăn, cà phê, nước giải khát nơi thành phố rất đông khách, họ tất bật lo không xuể nhưng khi về nhà thì vẫn quan hệ tình dục đều đều không có chừa ngày nào. Thế nhưng hôm nay, theo sự suy thoái của xã hội nên làm cho nền kinh tế của Nhật Bản trở thành khó khăn, còn khách ăn thì thưa thớt ế ẩm quá. Bây giờ thời gian vợ chồng ở nhà nhiều hơn ở quán, rồi gặp nhau thường xuyên, ấy vậy mà vợ chồng lại không chịu làm tình, nếu có làm thì đút cu vô lồn cái là rút ra vì mất hứng do anh chồng bị xì tress. Hôm nay, anh chồng cùng Hồng Ánh vợ mình ngồi ở ghế quán nước mà tâm sự. Vợ anh nói với chồng rằng: “Sao năm nay kinh tế lạ quá! Khách ít và vật tư lại tăng cao.”

Khi tối về nhà, lúc hai vợ chồng nằm ngủ trên chiếc giường màu nâu. Hồng Ánh nằm nghiêng người một bên, hai chân như co lại kiểu con tôm luộc, còn hai cánh tay hơi cong lại mà gối lên gò má bên phải. Lúc này anh chồng mới hơi chồm người dậy, rồi anh ngẩn đâu quay qua nhìn khuôn mặt Hồng Ánh. Ánh mắt anh nhìn vô khe ngực áo của vợ mình mà thèm chảy nước miếng nhưng con cu của anh nó lại xìu xìu không cương lên nổi. Cái con cu nhỏ ngày nào nay nó lại càng nhỏ hơn, nó áp sát vô khe mông của Hồng Ánh mà như cục bột chứ không giống là con cu, bởi vì khúc thịt này nó mềm èo ọt.

Hồng Ánh vẫn nhắm tịt mắt, vẫn nằm im thin thít, dù cho chồng cô đưa bàn tay qua mò mẫm cái bầu ngực căng tròn. Anh chồng cho dù con cu chưa cứng nhưng mà thấy thân hình nuột nà của vợ cũng thèm thuồng, cũng muốn làm tình cho có lệ. Thế nhưng khi Hồng Ánh quay người nằm nghiêng lại hướng về phía anh thì anh lại buông bàn tay ra, rồi anh lại nằm ngửa xuống lại nệm giường. Lúc Hồng Ánh nằm nghiêng và cong chân như kiểu con tôm luộc lúc nãy thì bờ mông của cô nó hướng về phía cửa phòng ngủ, còn tấm lưng với mảnh áo hai dây cũng y như vậy.

Hồng Ánh đưa một bàn tay phải mò mẫm con cu của chồng, cô thấy mất hứng vì cu của chồng cô nó ngắn cũn cỡn, độ chừng cỡ mười phân gì à, thậm chí cu mềm và nhỏ. Anh chồng thấy sắc mặt của vợ không vui thì an ủi: “Vợ à, do dạo gần đây anh áp lực quá nên cu anh nó cương lên không nổi, chứ không phải là em không đủ quyến rũ nên em đừng buồn.”

Hồng Ánh nghe vậy thì phì cười, cô nói như mắng anh: “Chứ không phải anh chịu không nổi nên viện cớ thế thôi. Bởi mới cưới nhau anh làm dữ lắm, cứ đòi chơi trò cưỡi ngựa hoài à, không nhớ sao?”

Khi nghe câu này của Hồng Ánh thì anh cũng phì cười, sau đó anh đưa cái ngón tay qua nách của cô ấy mà cù lét nên khiến cho cô cười như đau bụng. Cứ thế, hai vợ chồng ôm nhau vật lộn kiểu đô vật người lớn hay dùng, hoặc trong phim đen trên mạng internet. Vật lộn qua lại một hồi thì con cu anh nó bắt đầu cương lên, cái đầu cu thì chọc vô mu lồn của Hồng Ánh, còn cái áo hai dây của vợ anh thì hơi tụt xuống khỏi bờ vai thon nhỏ. Hồng Ánh thấy hành động của chồng thì rất vui, rồi cô chủ động đưa đôi bàn tay xuống để tụt chiếc quần lót ra, để cho cu của chồng cô nó tiếp xúc trực tiếp với làn da cái mu lồn. Ấy thế, cứ tưởng ngon ăn ai mà có dè mất ứng, bởi lúc này anh chồng ngủ mất tiu, để lại con bướm non tơ hơ buồn tẻ một mình. Hồng Ánh nhăn nhó, cô trách anh chồng, cô mắng anh nhưng lời lẽ thì rất nhỏ nhẹ: “Cái đồ chồng lười! Có vợ đẹp vợ xinh mà không biết hưởng thụ…”

Sáng hôm sau, tại quán ăn của đôi vợ chồng son. Hôm nay có một vị khách mặc bộ vest com lê sang trọng, trên tay thì cầm một cái va li kiểu dân công chức. Anh ta đến quán ăn của vợ chồng Hồng Ánh để uống cà phê, để mà tám chuyện buôn dưa leo cho qua ngày vì công việc trong văn phòng quá nhàn rỗi. Vị khách đó là Dương, là bạn thân còn thời sinh viên chém gió của chồng Hồng Ánh. Tại sao nói là chém gió, tại vì anh ta học thì dở ẹt mà nói khoác lác là nhiều, ngoại trừ chồng Hồng Ánh là khác biệt, bởi anh “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”, học rất giỏi.

Tên Dương, là tên gọi của bạn thân chồng Hồng Ánh. Anh ta cũng bằng tuổi với chồng cô, chiều cao cũng bằng nhau nhưng chiều ngang thì to vạm vỡ, bởi vai của anh ta rất rộng. Chồng của Hồng Ánh tên là Quỳnh, anh ấy đẹp trai, anh rất nhân hậu thật thà và biết quý trọng tình bạn thời hàn vi khổ sở. Khi thấy thằng bạn thân vào quán ngồi thì anh Quỳnh tới hỏi thăm: “Này, sao mày lại ở đây? Mày không đi làm sao?”

– Ừ, tại dạo gần đây công việc không nhiều, với lại tao nhớ mày.

Anh ta nói thế nhưng đôi mắt thì ngó về vợ bạn thân mình mà tặc lưỡi, kiểu như là anh ta rất thèm gái non tơ để mà làm tình. Anh Quỳnh biết ý đồ của thằng bạn thân mình là gì? Nó đến đây không phải thăm anh mà thăm vợ anh thì đúng hơn. Ngồi gác chân lên đùi, nhâm nhi một ly cà phê đắng hiệu ban mai, tên Dương đá lông nheo với Hồng Ánh khi anh Quỳnh đi tiếp khách ngoài kia. Do nơi đây, nơi chỗ ngồi của tên Dương là một góc khuất, tầm nhìn thì hẹp nên khiến anh Quỳnh không để ý đến ánh mắt của thằng bạn thân vô lễ. Hắn biết Hồng Ánh đang buồn bực, đang ức chế dục vọng đè nén trong người bấy lâu nên tiếp cận gạ gẫm, bởi vì tên Dương là người từng trải tình trường gái gú nên nhìn sơ qua trên nét mặt của cô là biết ngay. Vài câu đầu của hắn trao thì Hồng Ánh khước từ, thế nhưng vài câu sau thì cô xem đó là bình thường, bởi đàn ông mà ai chẳng vậy, cứ đeo dai như là con đĩa. Tên Dương muốn nói chuyện với Hồng Ánh nhưng mà cô ấy giữ khoảng cách quá nên thôi. Lúc này, anh Quỳnh đi vào và hỏi: “Này, mày đừng có tòm tem vợ tao nghe hông? Nếu không thì tình bạn thân coi như chấm dứt.”

– Ấy chết, sao lại nói vậy chứ! Tao với mày mà sao lại làm thế thì coi sao được, bởi tao muốn giúp mày thôi, bạn hiền.
– Giúp ư! Nhưng mà giúp cái gì?

Hắn nghe anh Quỳnh hỏi vậy thì kéo tay anh ra ngoài cửa và nói chuyện riêng, bởi tên Dương không muốn Hồng Ánh biết chuyện này, hắn nói: “Mày với vợ cãi nhau hả? Hay vợ mày không còn thích đàn ông, bởi phụ nữ bây giờ họ hay thích đồng giới lắm?”

– Thôi im cái miệng lại dùm đi ông tướng. Vợ tao là nữ tính thứ thiệt chứ hổng phải bê đê đâu nha. Tại dạo này tao áp lực việc kinh doanh nên ít làm tình chứ… không phải là cô ấy hết yêu tao.
– Vậy thì mày cho tao thử đi? Nếu như cô ấy không thèm đói hoài cách tán tỉnh của tao thì thật là cô ấy còn yêu thương mày. Chịu hông?
– Nhưng mà… cô ấy biết sẽ không vui đâu…
– Ái chà! Mày lo gì, hãy làm theo cách của tao nè…

Nói xong thì tên Dương đưa miệng sát vào vành tai anh Quang nói xí xô xí xào chẳng biết tiếng gì, bởi những lời hắn nói toàn là bộ gió. Khi giao kèo với anh Quỳnh xong thì tên Dương ra về vội vã với nụ cười tươi trên môi của hắn, còn anh Quỳnh thì đi vào nơi Hồng Ánh đang đứng ở quầy, sau đó anh thầm lo lắng: “Mình thử lòng vợ về chuyện này có nên không? Bởi thằng Dương nó vốn là tên mê gái, từng tuổi này mà nó không lo tìm vợ. Với lại…”

Buổi tối hôm đó, độ khoảng bảy hay tám giờ gì đó, tên Dương theo kế hoạch đã định mà tới nhà vợ chồng Hồng Ánh. Lúc này, trong nhà thì Hồng Ánh cùng chồng nâng ly rượu chúc mừng ngày cuối tháng đạt được lợi nhuận chút đỉnh so với tháng trước. Cô tất bật, cô vui vẻ vì vợ chồng hạnh phúc bên nhau, rồi cả hai cùng uống chung một ly rượu hồng đào để nhớ về ly rượu giao bôi hôm đám cưới cách nay hai năm tròn. Như vậy, có nghĩ là hôm nay cũng là kỷ niệm ngày cưới của vợ chồng Hồng Ánh luôn. Do qua đi hai năm và thời gian bộn bề với việc kinh doanh nên anh Quỳnh đã quên mất, bởi lẽ đó mà anh đã bị Hồng Ánh tức giận mà vô tình rơi vào sự gạ gẫm của người bạn thân của chồng. Lúc đầu thì cô ấy chỉ muốn chọc tức chồng thôi, ai mà có dè càng ngắm rượu thì càng khiến cô sa ngã theo con đường sai trái. Hành động khiến Hồng Ánh sa ngã là lúc anh Quỳnh có việc đi ra ngoài, chính xác hơn là anh phải về lại quán ăn để chuẩn bị đồ dùng cho tiệc tùng của đối tác công ty họ bao lô. Anh nói với vợ: “Thôi chết, anh phải còn lo việc cho đối tác quen thuộc vào sáng mai, cho nên anh phải về lại quán ăn đây!”

– Ơ, vậy thì tao phải về thôi, chứ ở lại ngại quá.
– Nếu ngại thì anh theo chồng em đi, chứ ở lại đây làm gì?

Câu nói của Hồng Ánh làm cho khuôn mặt tên Dương xanh lè, hắn ta vội vàng kéo áo anh Quỳnh, rồi nói nhỏ vào tai anh: “Này, mày nói gì đi! Nhớ chưa? Cái vụ kế hoạch giữa tao với mày đó… hừm hừ…”

– Thôi mày ở lại với vợ tao đi, bởi vì tao đi chút là về liền. Còn em nè, không sao đâu, anh đi lo việc chút nhé!

Thế là anh Quỳnh đi một mình lại quán, còn trong căn nhà này chỉ còn lại Hồng Ánh với tên Dương và những món ăn ngon bày biện trên mặt bàn vuông vắn. Khi thấy anh Quỳnh đi ra khỏi nhà chừng mười phút thì tên Dương có vẻ mặt tự tin trở lại, hắn ta tự nhiên ngồi vào bàn ăn như nhà của mình, hoặc người phụ nữ xinh đẹp trước mặt là vợ của hắn vậy, thế nhưng tên Dương bị cô ấy mắng là vì dám uống ly rượu hồng đào mà cô với chồng còn uống dang dở, cô mắng: “Này, sao anh thô lỗ vậy? Cái ly đó là của vợ chồng em… em… em mà!”

Do Hồng Ánh cũng uống rượu không quen nên bị líu lưỡi nói ngân dài ba tiếng em rất ư là tình cảm, bởi vậy tên Dương thích thú lắm nên hắn ta cười hoài. Tên Dương trêu ghẹo Hồng Ánh bằng những chuyện tiếu lâm, truyện bác ba phi nói dóc trên truyền hình địa phương Việt Nam mà hắn xem khi còn ở trong nước, rồi hôm nay đem ra mua vui cho cô vợ xinh đẹp của thằng bạn thân. Dưới ánh đèn cùng ngọn nến màu hồng thắp sáng trên chiếc bàn ăn, tên Dương ngồi đối diện với Hồng Ánh nói chuyện vu vơ và nhâm nhi từng ngụm rượu. Hắn ta nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy, lâu lâu thì đảo mắt trên chiếc đồng hồ treo tường để đong đếm thời gian. Khi thấy biểu hiện trên sắc mặt của Hồng Ánh có dấu hiệu ngà ngà say, tên Dương bèn hỏi những chuyện tế nhị như việc làm tình, rồi quan hệ một lần được bao lâu, rồi có thường xuyên không. Hồng Ánh thấy hắn ta nói nhảm thì nói: “Anh bị say rượu sao mà nói chuyện kỳ cục vậy? Thôi anh ngồi đây một mình đi, em đi ngủ…”

– Ơ này, sao em ngủ sớm… ơ coi chừng té…

Tên Dương nhìn thấy Hồng Ánh đứng dậy khỏi ghế thì nhanh nhẹn đi vòng qua, rồi hắn thấy cô ấy sắp té thì đưa tay ra nâng đỡ. Hồng Ánh thấy bàn tay tên Dương nâng đỡ ở vòng eo thon của cô thì đỏ mặt, rồi cô lại ngồi tiếp xuống chiếc ghế bàn ăn và cúi mặt xuống mặt bàn kiểu buồn ngủ vì nhức đầu. Lúc này tên Dương chưa chịu rời đi mà muốn ở lại để thực hiện kế của riêng hắn, bởi kế hoạch của hắn với anh Quỳnh thì không phải vậy mà chỉ là hỏi thăm những câu nói chuyện, thế nhưng cái kế hoạch này thì hắn lố bịch muốn làm tình với vợ của anh Quỳnh.

Lúc này, hắn ta đi ra cánh cửa lớn một cách nhẹ nhàng để khóa chốt, sau đó đi tới bên cạnh Hồng Ánh nói lời gạ gẫm, mong trong lúc say, kèm sự bực bội anh Quỳnh không chịu làm tình thì cô ấy sẽ dễ dãi hơn. Quả nhiên tên Dương đoán đúng. Bởi Hồng Ánh đang ngứa ngáy cơ thể bấy lâu, hôm nay có tên đàn ông dẻo mồm nói lời tán tỉnh bên tai, còn lời lẽ của hắn thì ngọt như mía cu ba, ngọt như mía lùi nên khiến tâm tư của cô rất dễ chịu mà bỗng chốc nhẹ dạ. Bây giờ khi tên Dương đứng bên cạnh cơ thể người phụ nữ tuyệt mỹ. Hai bàn tay của hắn bắt đầu xoa vai Hồng Ánh, vuốt nhẹ trên lớp vải cotton, rồi vuốt lâu lâu thì ánh mắt của tên Dương nhìn vào khe ngực sâu hun hút của vợ bạn thân mà ngắm nghía. Tên Dương thấy khe ngực của cô ấy rất sâu trong cái cổ áo, rồi hai quả ngực trắng nõn nà to tròn độn u cao trong chiếc áo sơ mi, rồi bộ ngực to như làm đứt tung các chiếc cúc áo của Hồng Ánh vậy. Rồi cô ấy nói thều thào với đôi mắt nhắm nghiền: “Ưm! Anh Dương, chồng em về chưa anh?”

Tên Dương nghe tiếng nói trong trẻo như tiếng chim sơn ca của cô ấy mà động lòng thương nhưng con cu của hắn thì muốn làm điều tàn ác. Tên Dương thoáng chốc bối rối nên nói lời bên tai: “Em ơi! Chồng em bận việc chưa về. Em mệt hả? Để anh xoa bóp vai cho em thư giãn nghen.”

– Ưm… ơ không, không. Em không muốn… mà… anh… ơ anh… đừng có… bóp…

… Bạn đang đọc truyện Ngoại tình với bạn thân chồng tại nguồn: https://tuoinung.cc/2024/01/truyen-sex-ngoai-tinh-voi-ban-than-chong.html

Mặc cho Hồng Ánh nói thế nhưng tên Dương cứ vờ như không nghe. Bàn tay của hắn cứ xoa xoa bờ vai nhỏ hơi gầy của cô ấy, rồi khi xoa bờ vai thì đôi bàn tay của hắn cố tình nới rộng chiếc cổ áo của Hồng Ánh ra từng chút một để ngắm nghía bộ ngực, bởi hàng cúc áo trên cùng nó đã bị tung ra từ hồi nào nên nhìn bộ ngực của cô ấy dễ lắm. Lúc này, tiếng nói của Hồng Ánh mờ dần đi chỉ còn lại tiếng thở và tiếng rên nhè nhẹ. Cô ấy lắc lư đôi bờ vai thon, rồi theo nhịp xoa bóp bởi đôi bàn tay của tên Dương mà thân hình Hồng Ánh khẽ rung động một cách kỳ lạ.

Khi thấy ánh mắt Hồng Ánh lịm đi thì đôi bàn tay của tên Dương bắt đầu lấn sân, để tìm vùng nắng ấm. Cái bàn tay của hắn rất hư đốn, bởi không lo xoa bóp ở đôi vai Hồng Ánh mà cứ rình mò trườn tới đòi tiếp cận với khe ngực của cô mãi không thôi. Lúc đầu thì Hồng Ánh cự tuyệt bàn tay của tên Dương vì mò mẫm khe ngực của cô, thế nhưng lúc sau thì bật đèn xanh cho bàn tay của hắn đi vào vùng núi đồi hùng vĩ của cô mà khám phá. Khi bàn tay tên Dương chạm vào một bờ ngực no tròn của cô thì cũng là lúc một chiếc cúc áo nó tung ra thêm nữa, bởi chiếc áo sơ mi nó bó sát thân người, và lại bầu ngực của Hồng Ánh thì khá to nên rất chật chội khi có thêm một bàn tay của đàn ông chèn vào nữa thì cúc áo sẽ khó mà chịu nổi nên đành phải tung ra thôi.

Khi bộ ngực Hồng Ánh lộ ra thì ánh mắt của tên Dương cứ trầm trồ, mặc dù bộ ngực to tròn ấy của cô nó vẫn còn chiếc áo ngực hai dây vẫn còn ở đó, thế nhưng đôi bồng đào của người vợ trẻ, là vợ của bạn thân nó thôi thúc thị giác của hắn một cách lạ lùng. Bây giờ ánh mắt Hồng Ánh mở to ra, sau đó cô ngước cổ về phía sau để nhìn thì tá hỏa, bởi trong khi cô lịm đi thì cứ ngỡ bàn tan này là của anh Quỳnh, còn bây giờ thì là bàn tay của bạn thân của chồng cô. Cô vội vàng đứng lên và đi về phòng ngủ của vợ chồng cô. Cô đi như muốn chạy, bởi vì bước đi của cô thoăn thoắt rất là nhanh, nhanh đến nổi tên Dương đuổi theo không kịp, khi hắn theo kịp thì cô ấy đã khóa cửa phòng mất tiu rồi.

Tên Dương đứng ngoài cửa phòng ngủ Hồng Ánh mà gõ cộc cộc cộc, rồi hắn cũng nói lời dịu ngọt nhầm gạ gẫm cô nhưng không được, bởi bây giờ cô chưa cho hắn làm bậy bạ với cô, do cô rất yêu anh Quỳnh, còn một phần nữa là hôm nay lại là ngày kỷ niệm hai năm ngày cưới của vợ chồng Hồng Ánh. Thấy cô ấy quyết tâm không mở cửa thì tên Dương vội vã đi ra ngoài cánh cửa mà mở khóa chốt ra, sau đó thì hắn ta đi vào phòng khách để giả đò ngồi chờ anh Quỳnh trở về. Ngồi chờ tầm mười phút nữa nhưng anh Quỳnh chưa có dấu hiệu trở về, rồi hắn ta làm liều khi mà con cu của hắn nó cứ ngỗng trời lên. Tên Dương lại tiếp tục đi ra cánh cửa mà khóa chốt lại y như lúc đầu, rồi hắn lần mò tìm kiếm chiếc chìa khóa phòng ngủ của Hồng Ánh loại sơ cua nó ở trên cái đầu tủ kiến nhà bếp. Lúc cầm chìa khóa phòng ngủ sơ cua trên tay, tên Dương nhếch mép cười nhạt nói thầm: “Em ơi! Hôm nay em là của riêng anh mà thôi…”

– “Cạch! Cạch”… Éccccc…

Khi cánh cửa phòng ngủ từ từ mở ra thì tên Dương thấy thân hình Hồng Ánh mờ nhạt đang nằm trên giường. Do lúc này trong phòng ngủ của Hồng Ánh chưa có bật đèn, chỉ có đèn ngủ thôi nên thân hình của cô ấy hơi mờ mờ ảo ảo trong mắt tên Dương. Đến đây thì tên Dương không có khép cửa và cũng không thèm bật đèn, bởi hắn biết phụ nữ khi trong cơn say kèm với màn đêm cộng theo ánh đèn mờ nhạt thì họ dễ hứng tình lắm, cho nên hắn ta đi đến bên cạnh giường ngủ và nằm xuống cạnh cơ thể Hồng Ánh. Lúc nằm bên cạnh cơ thể thơm tho của người phụ nữ trẻ thì tên Dương cảm thấy nứng tình một cách kỳ lạ, bởi hắn ta tuy thường chơi gái nhưng không có cái cảm giác này, do cảm giác lén lút nên nó làm bộ não của hắn hoạt động rất là mạnh. Lúc này, tên Dương định chồm người qua để nằm đè lên người Hồng Ánh thì hắn ta la oái oái lên như sợ ma, bởi từ lúc vào phòng tới giờ thì Hồng Ánh chưa có ngủ nên đôi mắt to của cô nhìn hắn ta không chớp mắt, vả lại tròng mắt của cô thì rất trong và sáng nên nó hiện rõ trong ánh đèn ngủ mờ nhạt. Cô nói khi bàn tay của tên Dương đặt ở trên vai cô: “Anh vô đây làm gì? Sao cửa khóa rồi mà vẫn mò vô được? Có lẽ anh cũng thường quan hệ tình dục lén lút với những người con gái khác y chang như vậy phải không? Anh nói mau? Mau đi ra khỏi phòng tôi và cả nhà tôi nữa? Hừm…”

– Hồng Ánh, nghe anh giải thích nè em ơi! Anh biết em đang cô đơn, em đang thiếu tình cảm, ấy vậy mà chồng em lại quan hệ bên ngoài, chồng em có chung thủy với em đâu, em cũng là phụ nữ rồi mà…

Hắn nói một câu dài để đánh đòn tâm lý với Hồng Ánh, bởi hắn biết cô ấy cô đơn và bị chồng chối từ không quan hệ tình dục bấy lâu nay, hôm nay nghe hắn nói vậy nên tức tối muốn trả thù. Tên Dương thấy giọng Hồng Ánh không có la hét nữa thì mới yên tâm, rồi hắn cũng sợ mọi chuyện bại lộ thì tình bạn thân giữa hắn với anh Quỳnh coi như xong, bởi hắn ráng tội cho anh Quỳnh là người ngoại tình, là người không chung thủy, thế nhưng chính hắn mới là kẻ thủ phạm, là Lý Thông ngày nay. Bất chợt Hồng Ánh rơi hai dòng lệ trên khóe mắt, rồi cô ấy bị gì hay sao mà lại vòng tay ôm hôn tên Dương. Giọng cô uất nghẹn, hơi thở thì đứt quãng không đều. Cô nói khi rời môi hôn: “Anh nói có thật không? Chồng em có ngoại tình… ơ a ưm…”

Hồng Ánh hỏi chưa dứt câu thì tên Dương nằm đè trên người cô và hôn môi cô ngấu nghiến, bởi hắn không cho cô ấy hỏi vì sợ hỏi nhiều thì sẽ bại lộ. Hồng Ánh do uất ức vì bị chồng phụ tình nên đáp trả nụ hôn với tên Dương cuồng nhiệt, thế nhưng trời cao sẽ biết chính cô mới là thủ phạm, rồi đây trang sử hồng kỳ như màu máu đỏ nó sẽ ghi vào sổ sách phu thê khi cô ấy chết đi…

Trong căn phòng ngủ có đôi dâm phu dâm phụ, à mà không… là đôi nam nữ mới đúng, bởi hai người họ mới có khởi đầu. Còn ở tại quán ăn của anh Quỳnh, khi anh giao kèo với tên Dương để thử lòng vợ, anh ngồi chờ ở quán cả buổi và tự suy nghĩ: “Sao mình lại có suy nghĩ như vậy cơ chứ? Dẫu sao cô ấy cũng là vợ của mình. Tuy cô ấy là người Nhật Bản gốc Việt Nam, còn mình là người Việt Nam chính hiệu con Lạc cháu Hồng. Vợ mình sinh ra và lớn lên ở đất nước xứ phù tang nên cô ấy ngây thơ trong trắng lắm, còn thằng Dương thì nó rất láo cá, nó sẽ hại vợ mình mất nên mình phải về thôi…”

Nhưng thật oan nghiệt cho anh Quỳnh, bởi từ giả đò đóng kịch theo kế hoạch thế mà nó lại thành sự việc thật luôn, do bên đối tác công ty họ có đặt bên quán ăn của anh một suất ăn rất lớn, rồi anh phải ở lại quán mà làm việc để chuẩn bị cho buổi sáng ngày mai chứ không về nhà được. Anh tất bật lo toan đủ thứ, anh vất vả miệt mài, bởi nếu có vợ anh thì cô ấy sẽ lo thì mọi việc sẽ gọn gàng tươm tất hơn. Ngồi sắp xếp từng hóa đơn sổ sách, rồi đóng gói từng đơn hàng suốt hai tiếng đồng hồ thì mọi việc cũng đã xong xuôi đâu vào đấy. Khi anh về nhà thì đường phố Kyoto ban đêm nó lại hay bị kẹt xe, thế là anh phải chậm trễ thêm một tiếng đồng hồ nữa thì mới về tới nhà. Khi về đến nhà thì đêm đã khuya và thằng bạn thân của anh nó cũng sắp ra về. Nó ghé miệng vào tai anh nói nhỏ: “Vợ mày khó tán tỉnh quá. Cô ấy chỉ yêu mỗi một mình mày thôi. À tao về đây.”

Anh Quỳnh thật thà quá nên tin theo lời thằng bạn thân nhưng tâm địa thì Lý Thông này, bởi vì anh tin nhầm người, anh yêu thương nhầm phụ nữ nên anh mới bị cắm sừng. Lúc này, vợ anh thì ở trong phòng nhà tắm đi ra, trên người thì không mặc đồ mà chỉ quấn một chiếc khăn tắm mà thôi. Có lẽ vợ anh với tên Dương cũng mới vừa làm tình xong, khoái lạc tràn trề nên mới đi tắm, ai dè chưa tắm cùng nhau thì anh lại trở về phá đám họ. Anh Quỳnh đến gần bên vợ thì thấy có mùi vị khá thân quen, hình như là tinh trùng của đàn ông nó chảy ra từ khe đùi của Hồng Ánh rớt xuống cái nền nhà nghe độp… độp…

Vì quá yêu vợ nên anh bỏ qua ý nghĩ trong đầu đó mà đi vô nhà tắm, thế nhưng có điểm kỳ lạ khác hơn mọi ngày là Hồng Ánh không dám đến gần anh Quỳnh, bởi cô sợ nếu đi đứng nhiều thì dòng tinh dịch nóng hổi ấy của tên Dương nó sẽ chảy ra nữa. Nếu trường hợp này mà xảy ra hôm qua thì cô ấy sẽ ôm hôn anh Quỳnh, rồi hờn dỗi anh ấy nhưng hôm nay thì thôi rồi lượm ơi, bởi còn gì nữa đâu mà mong. Khi hai vợ chồng nằm ngủ thì anh Quỳnh chồm người người định nói gì đó thì Hồng Ánh nói điều lạ lẫm: “Thôi đừng anh. Em đang mệt mà! Không làm được đâu…”

– Em bị sao vậy Hồng Ánh? Anh chồm người qua định hỏi chuyện em về việc quán ăn thôi mà!
– Dạ! Vậy hả? Thôi em buồn ngủ rồi…

Nói xong thì cô ấy nhắm mắt vờ ngủ, bởi cô sợ anh Quỳnh sẽ biết chuyện nên cũng hơi lo. Với lại cô ấy cũng không muốn ly hôn với anh Quỳnh, bởi anh ấy chung thủy lắm, thế mà Hồng Ánh lại tin lời tên Dương mà ráng cho anh cái tội ngoại tình mới đau chứ. Khi chìm vào giấc ngủ, anh Quỳnh ngủ một giấc rất ngon lành, bởi vì người tốt thì giấc ngủ cũng tốt theo, còn Hồng Ánh thì lo âu nghĩ vật vờ, rồi cô nhớ lại cảnh làm tình cháy bỏng với tên Dương cách đây ba tiếng đồng hồ.

Hai người ôm hôn nhau, tên Dương muốn cố gắng thêm dầu vào lửa, hắn ta đưa những lời nói xấu anh Quỳnh cho Hồng Ánh nghe, nhầm cho cô sa ngã mà thuộc về hắn, mặc dù cái lửa thêu dệt đầu môi chót lưỡi của tên Dương đều là ngụy biện không có căn cứ và không có thật. Tuy lời sáo rỗng ấy lại được Hồng Ánh tin tưởng mới ghê, bởi tên Dương đưa điện thoại quay lại cảnh anh Quỳnh với bạn gái làm tình thời sinh viên cho cô ấy xem, rồi cô ấy tức tối buông xuôi mặc cho tên Dương muốn làm gì cô thì làm. Tên Dương thì thào bên tai Hồng Ánh: “Em ơi! Em đẹp quá, đẹp vậy mà chồng em còn không biết chừng mực lại đi ngoại tình…”

– Aaa… anh Dương… ưm… em khó chịu quá… Aaa…
– Em khó chịu thật sao? Vậy anh sẽ giúp em giải quyết sự khó chịu ấy nhé!
– Aaa… nhưng em sợ quá… ưm… Aaa…
– Sợ gì? Không ai biết được đâu, nếu em và anh không nói…

Thế là bàn tay của tên Dương lột hết các hàng cúc áo trên người Hồng Ánh ra, rồi lột phăng luôn chiếc áo ngực hai dây ra ngoài cơ ngực của cô ấy. Sau đó tên Dương đưa miệng xuống ngậm một núm vú của Hồng Ánh, hắn ta thấy một bên núm vú của cô ấy nhô cao xinh xinh nho nhỏ, còn quầng vú thì một màu đỏ nhạt. Cái miệng tên Dương bú mút một bên còn bàn tay thì vo ve cái núm vú bên kia của Hồng Ánh. Hắn bú mút khoảng chừng ba mươi giây thì lại đổi bên, thế nhưng miệng thì đổi bên còn bàn tay thì hắn đưa xuống mò mẫm cái mu bướm của vợ bạn thân. Khi bàn tay của hắn mò bờ mu bướm thì Hồng Ánh rên lên, rồi cô nói giọng như yểm bùa chú khiến cho tên Dương không hiểu nên không biết làm gì tiếp theo, bởi hắn cũng sợ là Hồng Ánh đổi ý thì nguy to. Thế nhưng tên Dương sung sướng như muốn nhảy cẫng lên bởi lời nói của Hồng Ánh: “Aaa… anh Dương… ưm… làm đi anh… Aaa… Em khó chịu quá…”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *